Từ bỡ ngỡ đến thân quen với Ngành Công Tác Xã Hội

Chủ nhật - 22/03/2026 21:14
 Tôi làm công việc hành chánh, nơi chỉ có những con chữ, số và bàn phím và văn bản khô khan, ấy thế mà một dịp tình cờ nhận nhiệm vụ hỗ trợ công tác xã hội từ quản lý tôi đã có sự thay đổi khi tiếp cận với công tác xã hội.

Lần đầu tiên được tham gia vào tổ công tác xã hội hỗ trợ người bệnh tâm thần tại bệnh viện. Tôi mang theo nhiều cảm xúc đan xen: vừa hồi hộp, vừa bỡ ngỡ, nhưng trên hết là một mong muốn được làm điều gì đó thật ý nghĩa cho những người đang cần sự giúp đỡ. Trước đây, khi nghe đến công tác xã hội, tôi thường chỉ hình dung đó là chỉ hỗ trợ người nghèo, neo đơn, không thân nhân, xây nhà cho những người không có nơi ở… Nhưng, khi trực tiếp tiếp xúc tại bệnh viện, nhìn thấy và lắng nghe câu chuyện của họ, tôi mới thực sự hiểu rằng công tác xã hội không chỉ là giúp đỡ những người nghèo khó khăn mà còn là công việc hỗ trợ về niềm tin, động lực tinh thần, phía sau mỗi đợt hỗ trợ là những câu chuyện, những hoàn cảnh đầy khó khăn và những nỗi đau thầm lặng cả thể chất lẫn tinh thần.

Nhiều người bệnh phải nằm điều trị trong thời gian dài, có người không còn người thân thường xuyên thăm nom, có người gia đình quá khó khăn nên không thể chăm sóc nên gia đình đã để họ lại. Có những bệnh nhân ánh mắt lúc nào cũng lạc lõng, vừa khao khát được quan tâm, vừa sợ hãi khi phải đối diện với thế giới xung quanh xa lạ. Khi nhìn thấy họ ngồi lặng lẽ trong góc phòng ôm khư khư chiếc chăn với những nỗi đau trong suy nghĩ, hay vui mừng chỉ vì một lời hỏi thăm, nhận 1 gói mì tôm, tôi cảm nhận rõ ràng rằng họ không chỉ cần thuốc điều trị mà còn rất cần sự quan tâm, cần nhiều động lực tinh thần để vượt qua nỗi đau ấy.

Là một người mới tham gia công tác xã hội, tôi đôi khi cảm thấy mình còn nhiều thiếu sót, băn khoăn khi chưa quen với việc làm sao để liên kết với các nhà hảo tâm, chưa biết làm sao để người bệnh có thể nhận được giúp đỡ liên tục, duy trì sức khoẻ và tinh thần trong suốt khoảng thời gian nằm viện khi không có người thân bên cạnh, có những người bệnh nhìn cuộc sống ở mức tuyệt vọng, không còn niềm tin rằng có người tốt, có người yêu thương họ…

 Khi tham gia hỗ trợ cho tổ công tác xã hội, tôi đứng nhìn thấy cảm xúc như một đứa trẻ trong họ, đầy  vui mừng khi nhận một ly nước, một cái bánh, dù món quà chưa đủ no nhưng  điều đó khiến tôi càng muốn gắn công việc này và mong muốn gắn bó lâu dài hơn,  muốn lan toả ngành công tác xã hội, muốn được giới thiệu với bạn bè về công việc này…để mong mang đến cho họ phút ấm áp, chút niềm tin rằng cuộc sống này vẫn còn nhiều người tốt với họ, vẫn còn nhiều người yêu thương họ bằng những tấm lòng lương thiện không bị vật chất hoá mờ.
Đối với tôi, việc tham gia công tác xã hội tại bệnh viện không chỉ là một hoạt động thiện nguyện tốt mà còn là một hành trình học hỏi về kỹ năng và năng lực. Mỗi lần gặp gỡ người bệnh, kết nối với những nhà hảo tâm là một lần tôi hiểu hơn về giá trị của công việc này. Tôi hi vọng rằng mỗi chúng ta đều dành một chút thời gian, một chút tấm lòng để sẻ chia, thì những người bệnh, người khó khăn đang phải chiến đấu với bệnh tật sẽ cảm thấy bớt đau khổ hơn, tự tin hơn và sẽ có động lực vượt qua căn bệnh này khi được hỗ trợ bởi những người làm công tác xã hội đầy nhiệt huyết.

Và chính từ những hi vọng nhỏ bé ấy, mong rằng sẽ được thắp lên cho người bệnh, cho gia đình họ, và cho cả những người đang cố gắng mang lại sự ấm áp cho cuộc sống này.

 
Picture9
Hình ảnh bệnh nhân nhận lì xì trong buổi họp mặt mừng xuân.
 
 

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Huỳnh Anh

lich lam viec moi
Thăm dò ý kiến

Bệnh viện tâm thần Bến Tre phục vụ bệnh nhân như thế nào?

Thống kê
  • Đang truy cập4
  • Hôm nay1,739
  • Tháng hiện tại6,304
  • Tổng lượt truy cập3,045,560
Bệnh viện Tâm thần Bến Tre
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây