Bệnh viện tâm thần Bến Tre

http://www.benhvientamthanbentre.com.vn


Nghề công tác xã hội trong tôi

Trong xã hội có những nghề nghiệp bước ra dưới ánh đèn rực rỡ, nhưng cũng có những công việc lặng lẽ đi vào những khoảng tối của cuộc đời, nơi con người cần được thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ hơn bao giờ hết. Nghề công tác xã hội chính là một nghề như thế. Không phải là một nghề hào nhoáng, nhưng lại là một nghề rất đẹp. Đẹp bởi lòng nhân ái, bởi sự sẻ chia, ân cần, quan tâm và mang lại hy vọng cho những mảnh đời kém may mắn. Đó là công việc thầm lặng nhưng mang ý nghĩa sâu sắc, giúp kết nối những tấm lòng, nâng đỡ những con người yếu thế và lan tỏa những giá trị tốt đẹp về tình người.
Hành trình của tôi bắt đầu từ vai trò của một điều dưỡng đang công tác tại khoa C của Bệnh viện Tâm thần Bến Tre. Nơi tôi có cơ hội tiếp xúc với nhiều bệnh nhân đã để lại trong tôi nhiều suy ngẫm và cảm xúc sâu sắc. Có người phải chiến đấu với căn bệnh tâm thần trong thời gian dài, có người lại thiếu sự quan tâm của gia đình, thậm chí có những bệnh nhân gần như không còn nơi nương tựa họ đi lang thang phá phách hay gây rối trật tự được công an đưa vào, không người thân hay phương thức liên lạc với gia đình, không nhớ người thân của họ là ai,… Những người bệnh như thế từ những ngày đầu tiên nhập viện, Tổ Công tác xã hội đã nhanh chóng nắm bắt các trường hợp người bệnh có hoàn cảnh đặc biệt hỗ trợ làm thủ tục nhập viện, kiến nghị bệnh viện hỗ trợ viện phí, kêu gọi các nhà hảo tâm hỗ trợ viện phí cũng như các nhu yếu phẩm cho bệnh nhân, liên lạc với công an khu vực tìm người thân. Đối với những hoàn cảnh như thế khi điều trị ổn định mà vẫn chưa tìm được người thân thì Tổ Công tác xã hội sẽ liên hệ làm thủ tục gửi người bệnh đến Trung tâm Bảo trợ người tâm thần để được chăm sóc lâu dài. Có những trường hợp tìm được người thân và được rước về nhà họ rất vui mừng.
Bên cạnh những hoạt động hỗ trợ bệnh nhân, nhân viên Tổ Công tác xã hội còn hỗ trợ các nhân viên y tế trong quá trình khám chữa bệnh như: Trong năm 2021 dịch bệnh bùng phát tại khoa nội trú bệnh viện bị phong tỏa: các Tổ chức, Hội từ thiện và cá nhân hỗ trợ các suất ăn, gạo, lương thực, nhu yếu phẩm nước uống cho người bệnh và nhân viên được phát đến người bệnh, các khoa/phòng nhân viên làm nhiệm vụ. Ngoài ra, Tổ Công tác xã hội còn có những hoạt động đón tiếp và hướng dẫn bệnh nhân trong quá trình khám bệnh. Trợ giúp các y, bác sỹ để giải thích, hỗ trợ người bệnh trong điều trị và các chính sách xã hội khác, cung cấp thông tin về người bệnh cho nhân viên y tế trong trường hợp cần thiết .
Picture1
Ảnh: nhân viên CTXH trao quà từ nhà hảo tâm cho bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn và cung cấp nhu yếu phẩm cần thiết cho bệnh nhân

       Mỗi ngày bước vào khoa, tôi gặp rất nhiều bệnh nhân với những hoàn cảnh khác nhau. Và tôi sớm nhận ra người bệnh tâm thần không chỉ chịu tổn thương về sức khỏe mà còn mang theo nhiều thiệt thòi vô hình: sự kỳ thị, mặc cảm và đôi khi là cảm giác bị bỏ quên. Vì vậy, bên cạnh nhiệm vụ chuyên môn của người điều dưỡng tôi luôn ý thức vai trò của mình trong công tác xã hội đó là kiên nhẫn tiếp cận, lắng nghe, cảm thông, nâng đỡ tinh thần cho người bệnh và chia sẻ từ những người xung quanh. Đôi khi, một lời hỏi thăm, một nụ cười thân thiện hay một hoạt động nhỏ cũng có thể giúp người bệnh cảm thấy được quan tâm và trân trọng. Công tác xã hội là chiếc cầu nối giữa nhân viên y tế, người bệnh và cộng đồng. Đối với tôi, niềm vui của nghề đơn giản là khi nhìn thấy bệnh nhân mỉm cười, thấy họ dần ổn định và có thể quay trở lại cuộc sống bình thường. Có một kỷ niệm mà tôi vẫn luôn nhớ. Đó là một bệnh nhân đã điều trị tại khoa trong một thời gian dài. Những ngày đầu, bệnh nhân hầu như không nói chuyện với ai, luôn thu mình trong góc phòng. Nhưng sau nhiều lần trò chuyện, kiên nhẫn lắng nghe và động viên, bệnh nhân dần mở lòng hơn. Một buổi sáng, khi tôi đến thăm buồng bệnh, bệnh nhân nhìn tôi và khẽ nói: “Cảm ơn cô”, khoảnh khắc ấy khiến tôi xúc động rất nhiều. Tôi nhận ra rằng đôi khi một sự quan tâm chân thành cũng có thể chạm đến trái tim và mang lại cho họ niềm hy vọng.
 Làm công tác xã hội trong môi trường bệnh viện tâm thần không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có những lúc áp lực công việc, có những lúc chứng kiến những câu chuyện buồn khiến lòng mình nặng trĩu. Nhưng chính những trải nghiệm ấy đã dạy cho tôi nhiều bài học quý giá về sự kiên nhẫn, lòng bao dung và sự trân trọng giá trị của tình người. Bên cạnh việc chăm sóc sức khỏe cho người bệnh, tôi và đồng nghiệp còn cố gắng kết nối với các nguồn lực xã hội để giúp đỡ những bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn. Những phần quà nhỏ, những bộ quần áo hay sự hỗ trợ từ cộng đồng tuy không lớn nhưng lại mang đến cho người bệnh niềm vui và
sự ấm áp. Đối với họ, đó không chỉ là sự hỗ trợ vật chất mà còn là sự động viên tinh thần, là cảm giác rằng mình vẫn được xã hội quan tâm. Một trong những hoạt động khiến tôi nhớ mãi là chương trình” gian hàng 0 đồng” trao tặng nhu yếu phẩm cho bệnh nhân đang điều trị tại khoa. Hôm ấy, căn phòng sinh hoạt trở nên ấm áp hơn thường ngày. Những chiếc bàn được chuẩn bị với nhiều phần quà nhỏ như: tô, quần áo, kem đánh răng, khăn và các vật dụng sinh hoạt cần thiết. Khi người bệnh lần lượt tiến lên nhận quà. Ai cũng nở nụ cười rất tươi khi cầm những món quà trên tay.


Picture2

Picture3
Ảnh: Khoảnh khắc bệnh nhân nhận quà trong chương trình “gian hàng 0 đồng”hỗ trợ nhu yếu phẩm cho người bệnh tại bệnh viện .
      
Đối với tôi, “Nghề công tác xã hội trong tôi” không chỉ là một phần trong công việc, mà còn là hành trình của trái tim. Một hành trình âm thầm nhưng đầy ý nghĩa, nơi tôi được góp một phần nhỏ bé của mình để lan tỏa yêu thương, để giúp những người yếu thế cảm nhận được sự ấm áp của tình người. Tôi tin rằng, chỉ cần mỗi chúng ta biết lắng nghe nhiều hơn, biết sẻ chia nhiều hơn và biết mở lòng với những mảnh đời kém may mắn, thì xã hội này sẽ ngày càng nhân văn và tốt đẹp hơn. Và nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ chọn con đường này, con đường của sự đồng cảm, của trách nhiệm và của tình người.

 
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây